+ A A A A

Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu

Chương 48 Chàng Giáo Sư Trẻ Tuổi (4)

Một mạch chạy đến phòng bếp, tìm kiếm Hà quản gia. “Chuyện lúc nãy, tôi có thể giải thích…”

“Người là phu nhân, không cần phải giải thích bất cứ điều gì với người làm hết!” Hà quản gia cũng chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, vẫn tiếp tục bận rộn công việc của mình. “Chỉ là, có một số quy định, người đã phá vỡ rồi, thì phải chịu hậu quả thích đáng.”

Sống lưng cô lạnh lẽo, cổ họng giống như bị người khác bóp lại vậy. “….hậu quả gì vậy?”

Hà quản gia trầm lắng nhìn cô: “Sau này người sẽ biết!”

………..

Uất Noãn Tâm mang đầy tâm sự trở về phòng, nghĩ hoài không ra sẽ phải chịu hậu quả gì. Hà quản gia ám chỉ đến Nam Cung Nghiêu, hay là… Nam Cung Thiếu Khiêm!

Nhìn vào trong gương, trên cổ có những dấu rất sâu, mơ hồ có thể nhìn thấy dấu của năm ngón tay. Chứng tỏ đêm qua không phải là ác mộng, thật sự có người muốn bóp chết cô.

Đó là phòng của Nam Cung Thiếu Khiêm, không có người nào được phép bước vào, vậy là ai chứ? Không là… là anh sao?

Uất Noãn Tâm rùng mình một cái.

Là cô nghĩ bậy sao? Một người đàn ông tựa như thiên sứ, làm sao có thể làm ra một việc tàn nhẫn như vậy chứ!

……………

Cơn ác mộng giống như mây đen, mấy ngày liên tiếp bao phủ trong lòng Uất Noãn Tâm. Một mặt khác, lo lắng Nam Cung Nghiêu tìm cô tính sổ. Nhưng mấy ngày trôi qua, bọn họ chỉ chạm mặt nhau trên bàn ăn vào bữa sáng, cũng không nói với nhau câu nào. Loại cảm giác áp bức này, giống như bình yên trước khi giông tố kéo đến vậy, khuấy động sống nước bên trong người của cô, bất cứ giờ phút nào cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Hà quản gia gõ cửa phòng: “Phu nhân, nhị thiếu gia mời cô qua bên đó!”

Uất Noãn Tâm căng thẳng: “Có việc gì sao?” Không cẩn thận chạm mặt anh một lần, cô thật sự không muốn gặp lại anh lần thứ hai đâu!

“Tôi cũng không rõ, người qua đó đi!”

“Vâng…” Uất Noãn Tâm chỉ có thể nghe theo.

Nam Cung Thiếu Khiêm quay lưng về phía cô ngồi bên cửa sổ vẽ tranh, ánh mặt trời rọi vào trong phòng. Anh quay đầu lại, mỉm cười với cô. Ngũ quan giống như được nặn ra từ tay thượng đế, hoàn mỹ không chút tỳ vết. Trong đôi mắt chứa đầy nét cười khi nhìn Uất Noãn Tâm, cô thậm chí có chút say mê, có chút mê mẫn khi nhận được sự yêu thích của thiên sứ.

“Qua đây đi!”

“Anh đang vẽ tranh, không tiện sao?” Dưới chân cô muốn rời khỏi. “Bằng không, lần sau tôi lại đến!”

“Cô không muốn nhìn xem tôi vẽ gì sao?”

Uất Noãn Tâm chỉ đành đi qua đó, ánh mắt sâu xa của anh cũng đặt ở trên giá vẽ, ánh mắt dịu dạng như tan chảy thành nước. “Rất đẹp, phải không?”

Người con gái trong bức tranh, là cô.

Copyright © 2018 by YouTruyen.
All Rights Reserved.