+ A A A A

Kiếm Đạo Độc Tôn

Tác giả: Kiếm Du Thái Hư

Chương 42 Quỷ Hỏa Thập Bát Thích!

Đối diện với quyền ảnh đầy trời, Diệp Trần vẫn bình thản đứng yên, hai tay vẽ nửa vòng tròn, một chiêu Kim Cương Vô Lượng thôi xuất.

Ầm ầm!

Âm thanh khí bạo kình liệt truyền ra, mặt đất bụi cuốn mù mịt.

Gần như đồng thời, một đường nhân ảnh từ trong khói bụi bay ra, là Diệp Tuấn, hắn hai tay giang rộng như cánh đại bàng, đôi chân thon dài đá ra liên tục.

- Quỷ Hỏa Thập Bát Thích!

Phốc phốc phốc phốc phốc phốc!

Kình đạo lăng lệ ma sát với không khí, tạo ra một màu u lam nhàn nhạt, như lửa ma trơi xuất hiện mỗi đêm trong nghĩa địa, chiêu chiêu đoạt mệnh.

Diệp Phách Thiên ồ lên một tiếng kinh ngạc, đắc ý quay sang nói với Diệp Thiên Hào:

- Nhị đệ, lần này con trai đệ thua rồi, Quỷ Hỏa Thập Bát Thích là môn thối pháp sản sinh từ võ kĩ địa cấp sơ giai "Đại nhật quỷ vương thối", so với võ kĩ nhân cấp đỉnh giai bình thường lợi hại hơn không chỉ một lần, Tử Dương Tông ta đem nó cho đệ tử ngoại môn luyện trăm người mới được một, đệ tử nội môn cũng phải mất không ít thời gian gọt giũa, không ngờ Diệp Tuấn lại học được.

- Thắng bại chưa phân, nói cái đó làm gì.

Diệp Thiên Hào ngoài miệng nói vậy, nhưng ánh mắt thì đang lộ vẻ ngưng trọng.

Trên ghế khách quý, Trầm Ngọc Thanh cũng một vẻ ngưng trọng, Quỷ Hỏa Thập Bát Thích và sớm đã nghe qua, Nam La Tông có một đệ tử nội môn ngoại xuất hoàn thành nhiệm vụ, không biết vì sao phát sinh tranh chấp với đệ tử nội môn Tử Dương Tông, trong quá trình giao chiến, đệ tử nội môn Nam La Tông bị đối phương dùng Quỷ Hỏa Thập Bát Thích đã gãy hết xương cốt, không còn lực hoàn thủ, từ đó về sau trở thành phế nhân.

- Trần Nhi, đừng miễn cưỡng.

Trầm Ngọc Thanh tự lẩm bẩm với mình.

Diệp Trần không biết sự lo lắng của phụ mẫu, đối với hắn mà nói, Quỷ Hỏa Thập Bát Thích mặc dù lợi hại nhưng muốn đả thương hắn vẫn là nằm mơ, chỉ là hắn tạm thời không muốn bạo lộ toàn bộ thực lực, thậm chí một nửa thực lực cũng muốn bảo tồn, đây là con át chủ bài của hắn, càng ít người biết càng tốt.

- Thử chiêu này trước xem sao!

Chân Diệp Trần lùi lại theo quy luật, hai quyền hoặc ngăn cản, hoặc lấy cứng chọi cứng, hoặc liên tiếp lùi lại, tiêu trừ chân ảnh ma trơi đang đánh đến.

Kim Cương Quyền trong tay Diệp Trần như có sức sống, biến ra rất nhiều diệu dụng, vững vàng chống đỡ liên hoàn cước của Diệp Tuấn.

- Cương nhu nhất thể, bất phân âm dương, đây là cảnh giới cao nhất của quyền pháp cương mãnh.

Lâm thành chủ hít một hơi lãnh khí, ông sống từng ấy năm, gặp vô số thiên tài nhưng rất ít người đạt đến trình độ võ học như Diệp Trần.

Sắc mặt Diệp Tuấn âm trầm, lúc này hắn đã ra mười một cước, vậy mà vẫn không thể đả thương Diệp Trần, trình độ đối phương thực sự vượt quá sức tưởng tượng của hắn.

- Quỷ hỏa tứ hoàn sát!

- Tam sát quỷ đạo!

Bảy đòn tiếp theo có thể tổ hợp thành hai tuyệt chiêu, Diệp Tuấn dồn toàn bộ nội khí, phát một đòn công kích chí mạng về phía Diệp Trần.

Lúc này, Diệp Trần có chút cảm thán võ kĩ không đủ dùng, ngoại trừ kiếm pháp, chỉ còn lại một môn võ kĩ nhân cấp cao giai Kim Cương Quyền, và một môn Bá Quyền quá mức bá đạo, với tu vi hiện tại của hắn, tu luyện tương đối khó, thậm chí còn có thể nguy hại bản thân.

- Lần này trở về, nhất định phải đột phá lên Ngưng Chân Cảnh, đợi sau khi trở thành đệ tử nội môn, võ kĩ nhân cấp đỉnh giai muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chí ít không phải bối rối như lúc này.

Đối diện với hoàn cảnh "nguy hiểm", Diệp Trần cười khổ một tiếng, nâng sức lực lên ba phần, đánh bảy quyền vào không trung.

Bành bành bành bành bành bành...

Từng khối khí lưu bộc phát giữa võ đài, thổi ngược Diệp Tuấn ra sau, chân đứng không vững, ngẩng đầu nhìn, Diệp Tuấn thân khoác tử y như một con diều đứt dây, vẽ nên một hình vòng cung tuyệt đẹp trong không trung, cuối cùng rơi xuống giữa đoàn người.

- Tốt, thắng đẹp lắm?

Cho đến tận lúc này, Diệp Thiên Hào mới dám thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Trầm Ngọc Thanh cười.

Bên cạnh Diệp Phách Thiên cười khan một tiếng, hướng ánh mắt sang phía Diệp Đường, hi vọng đứa con trai mà mình đắc ý nhất sẽ giúp hắn xả giận.

Bên kia, Diệp Tiểu Mỹ vô tư ha ha cười lớn.

- Muội nói rồi mà! Diệp Trần sẽ thắng.

Nghe vậy, Diệp Huyên nhíu mày, khoảnh khắc vừa rồi rõ ràng nàng cảm nhận thấy sức mạnh Diệp Trần bạo tăng gấp đôi, nếu không sao có thể dễ dàng đánh bại Diệp Tuấn.

- Diệp Trần thắng, trận thứ ba, Diệp Hải đấu với Diệp Minh!

Tam trưởng lão mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng cũng không cảm thấy gì, dù sao tu vi Diệp Trần cũng cao hơn Diệp Tuấn một bậc, thắng là chuyện đương nhiên.

Diệp Hải và Diệp Minh giao thủ vô cùng kịch liệt, hơn nữa tác phong hai người đều như nhau, mỗi một chiêu, mỗi một thế đều tàn nhẫn quyết đoán, tuyệt đối không dây dưa dài dòng, nhiều khi mọi người cảm thấy hai người họ tựa hồ như có thù oán với nhau, liều mạng cũng phải đẩy đối phương vào chỗ chết.

- Diệp Minh, muốn trách thì trách tu vi ngươi không đủ!

Cuối cùng, Diệp Hải cũng phải phát huy ra thực lực vốn có, liên hoàn hai chưởng đánh bay Diệp Minh ngoan cố.

- Diệp Hải thắng, trận thứ tư, Diệp Huyên đấu với Diệp Cẩn!

Trong đám người, Diệp Cẩn ngẫm nghĩ, giơ tay nói:

- Ta bỏ quyền.

Tam trưởng lão gật gật đầu, quay sang nói với tuyển thủ cuối cùng Diệp Lâm:

- Bây giờ ngươi có thể lựa chọn đối thủ cho mình, thắng thì thế chỗ người đó, thua thì bị đào thải.

Diệp Lâm nhìn Diệp Huyên, Diệp Đường và Diệp Hải, lắc lắc đầu, cuối cùng nhìn Diệp Trần, vẫn lắc lắc đầu:

- Tam trưởng lão, ta bỏ quyền!

Ba người trước hắn tuyệt đối không thắng được, về phần Diệp Trần mặc dù không phải Võ giả Ngưng Chân Cảnh, nhưng từ hai trận đấu trước có thể thấy, Võ giả Ngưng Chân Cảnh trở xuống tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, sao phải tự chuốc nhục vào thân, chi bằng trực tiếp nhận thua, dù sao cũng đến bước này rồi, hắn không còn tâm tư nghĩ đến tam cường nữa.

- Vậy được, bây giờ còn lại bốn người, là Diệp Đường, Diệp Trần, Diệp Hải và Diệp Huyên. Trận đấu đầu tiên là Diệp Đường và Diệp Trần, trận đấu thứ hai là Diệp Hải và Diệp Huyên, người chiến thắng sẽ được vào trận chung kết, cùng người kia tranh giành vị trí thứ nhất Diệp gia tộc hội. Tiếp theo vẫn còn trận đấu quyết định thứ hai thứ ba, các ngươi có ý kiến gì không?

Tam trưởng lão nhìn khắp bốn người.

Bốn người bao gồm cả Diệp Trần cùng lắc lắc đầu.

Tam trưởng lão lại nói:

- Đã vậy các ngươi nghỉ ngơi tại chỗ một khắc, tranh thủ phục hồi chân khí hao tổn, tránh lát nữa xuất hiện tình huống chân khí không đủ.

Nói xong, ông ngồi phịch xuống, nâng chung trà lên uống.

Trên sân, chỉ còn lại bốn người đang đứng nhìn nhau, nhưng nói một cách chính xác là Diệp Đường, Diệp Hải và Diệp Huyên đang nhìn nhau, chỉ có Diệp Đường vì một nguyên nhân nào đó quay sang liếc Diệp Trần, tựa hồ như đang nói với hắn, đợi lát nữa ta sẽ cho ngươi biết tay, hai người còn lại thì gần như bỏ qua Diệp Trần, họ tranh giành nhau vị trí thứ nhất, mà Diệp Trần với Luyện Khí Cảnh tầng thứ mười đỉnh phong tu vi, căn bản không có tư cách nhúng tay.

Copyright © 2018 by YouTruyen.
All Rights Reserved.