+ A A A A

Y Thủ Che Thiên

Tác giả: Mộ Anh Lạc

Chương 37 Ta Trị

Đang lúc lúc này, đại trưởng lão hòa nhị trưởng lão cũng nghe thấy chạy đến, mấy tháng này Mộ Chỉ Ly vẫn đều không có động tĩnh gì, hôm nay nghe được nàng đả thương người tự nhiên muốn đến xem.

Mộ Kình Lệ liếc mắt nhìn hai người một cái, không nói gì. Hai người bọn họ cho tới nay đều có thành kiến với Mộ Chỉ Ly, chắc lần này đến cũng là vì ôm tâm tình định làm cho Mộ Chỉ Ly bị phạt mà đến.

Mộ Kình Lệ nhìn mẫu thân của Mộ Thiếu Tu nói: "Thiếu Tu có ý muốn đánh gãy tay Hàn Mặc, đây được chính hắn thừa nhận, cùng là người trong gia tộc, thế nhưng lại có ý tưởng như vậy, phải nghiêm trị, nhưng mà xét Hàn Mặc không có bị thương, hơn nữa trên người Thiếu Tu lại mang thương tích, vậy trừng phạt ngươi bế môn một tháng. Trong một tháng không cho phép ra sân."

Nghe vậy, Mộ Thiếu Tu nhìn gia chủ cũng không dám nói lời nào, may mắn chỉ là bế môn tư quá*.(*đóng cửa tự suy ngẫm về những lỗi lầm đã gây ra)

"Về phần Mộ Chỉ Ly, tuy rằng ngươi chỉ muốn cứu Mộ Hàn Mặc, nhưng mà xuống tay không đúng mực, gây ảnh hưởng lớn đến tương lai của Mộ Thiếu Tu, phạt ngươi cúi đầu xin lỗi Mộ Thiếu Tu, quỳ gối ở trong từ đường nội suy nghĩ tỉnh lại."

Không đợi Mộ Chỉ Ly nói chuyện, mẫu thân của Mộ Thiếu Tu cùng với các trưởng lão đều là đồng loạt mở miệng hô: "Gia chủ "

"Các ngươi có ý kiến gì?"

Đại trưởng lão mở miệng nói: "Mộ gia luôn luôn cấm tư đấu, Mộ Chỉ Ly lại có ý định phế đi tay của Thiếu Tu, coi rẻ quy định gia tộc như thế, sao có thể xử phạt nhẹ như vậy?"

Nghe đại trưởng lão nói, trong mắt Mộ Chỉ Ly hiện lên chút ý cười lạnh, ngay cả tên họ của nàng cũng gọi ra, rõ ràng là không xem nàng là người trong nhà.

Mộ Kình Lệ hơi chau mày lại: "Vậy theo ý các ngươi, việc này phải xử lý ra sao?"

"Theo ý ta, gây bao oan trái, nhận lại bấy nhiêu." Nhị trưởng lão dẫn đầu mở miệng nói.

Mẫu thân của Mộ Thiếu Tu nghe vậy vui vẻ: "Trừ phi đem tay của Mộ Chỉ Ly phế đi, nếu không chúng ta không thể nào phục."

"Đúng, ta cũng cho rằng như vậy, làm như vậy, cũng như cảnh cáo các đệ tử khác." Đại trưởng lão khóe miệng mang theo một chút cười lạnh nhìn Mộ Chỉ Ly nói.

Mộ Chỉ Ly vênh mặt khinh thường nhìn đại trưởng lão, khóe miệng khẽ động, không chút nào che giấu sự trào phúng của nàng đối với đại trưởng lão: "Đại trưởng lão, ngươi nói như vậy với ta đúng là không công bằng một ít?"

Mộ Kình Thao thấy biểu tình này của Mộ Chỉ Ly, nhất thời càng thêm tức giận, sống nhiều năm như vậy còn không có tiểu bối nào dám trào phúng hắn.

"Sao lại không công bằng ? Ngươi làm trái với gia quy, thương tổn thân nhân, không tôn kính trưởng bối, huống chi tay của Thiếu Tu bị ngươi biến thành như vậy, ngươi không biết trừng phạt như vậy là đương nhiên sao?" Mộ Kình Thao từng bước ép sát, nguyên bản một chuyện nhỏ lại bị hắn thổi phồng thành tội danh lớn như vậy.

"Đại trưởng lão không cần phải chụp cho ta tội danh lớn như vậy, ta đây gánh vác không nổi. Trái với gia quy, ngươi nói không cho phép tư đấu, lần này tư đấu đều không phải là ta động thủ trước, cho dù có người trái với gia quy, vậy đứng mũi chịu sào cũng không phải là ta đi?

Thương tổn thân nhân, là tỷ thí tất nhiên sẽ bị thương, nếu chút thương tích này cũng không nhận được, người Mộ gia còn luyện võ làm cái gì? Không tôn kính trưởng bối? Mắt nào của ngươi nhìn thấy ta không tôn kính gia chủ ?" Mộ Chỉ Ly không chút hoang mang chậm rãi nói, hai mắt nhìn thẳng Mộ Kình Thao.

Không biết vì sao, Mộ Kình Thao thấy Mộ Chỉ Ly như vậy, lúc này lại có loại cảm giác không nhìn thẳng nàng, sửng sốt một hồi vẫn không nói nên lời, khi hắn phản ứng lại được thì giận tím mặt, mình đây thế nhưng bị một tiểu bối hù dọa, quả thực vô cùng nhục nhã.

"Nếu ngươi nói như vậy, chẳng lẽ trong việc này ngươi không gây ra chút sai lầm nào sao? Đối mặt với người như ngươi thật mệt, quả thực đúng là gỗ mục không thể khắc. Tóm lại, ngươi khiến tay của Thiếu Tu biến thành như vậy, nhất định phải nhận trừng phạt nặng, trừ phi ngươi có thể chữa khỏi tay của Thiếu Tu."

"Đại trưởng lão, ngươi cũng không nói đạo lý chút đi, chẳng lẽ tất cả mọi chuyện đều do ngươi định đoạt sao?" Mộ Chỉ Ly trong mắt hiện lên một chút giảo hoạt.

Lòng tự tôn hoàn toàn bị khiêu khích, Mộ Kình Thao tránh không được khí huyết dâng trào, lập tức không thèm nghĩ mà đáp: "Đương nhiên ta nói ta chịu, ta bảo ngươi chịu trừng phạt, ngươi nhất định phải chịu trừng phạt."

Mộ Chỉ Ly chỉ nở nụ cười nhạt: "Năng lực của đại trưởng lão thật lớn, ngay cả ý kiến của gia chủ cũng không quan tâm, thật sự là làm cho người ta sợ hãi a."

Mộ Kình Thao lúc này mới tỉnh ngộ lại , nhớ tới gia chủ vẫn còn ngồi ở kia chưa từng lên tiếng, vừa rồi mình nói như vậy có thể bị coi là khiêu khích đối với quyền uy của gia chủ hay không? Nghĩ vậy, sắc mặt Mộ Kình Thao bỗng có vài phần khó coi.

"Gia chủ" Mộ Kình Thao hô, hắn cảm thấy mình cần phải giải thích một phen.

Mộ Kình Lệ phất tay bảo hắn đừng nói, Mộ Chỉ Ly hai lần sử dụng đều là phép khích tướng, thế mà hai người đều trúng chiêu, không thể không thừa nhận Mộ Chỉ Ly thực hiểu nhược điểm trong tính cách của bọn họ.

Mộ Kình Thao này mấy năm qua làm việc càng ngày càng quá đáng, đối với quyết định của mình thường cùng nhị trưởng lão đưa ra dị nghị, vốn đều là người một nhà, nên hắn nhịn, nhưng mà có vẻ xu thế này càng ngày càng nghiêm trọng, hắn cảm thấy cần phải cảnh báo bọn họ, làm cho bọn họ biết mình mới là gia chủ của nhà này.

"Đại trưởng lão, chuyện này ta đã làm quyết định, ngươi cảm thấy quyết định của ngươi so với quyết định của ta tốt hơn sao?" Sắc mặt Mộ Kình Lệ không có chút biến hóa, nhưng lời nói ra làm cho Mộ Kình Thao kinh hãi trong lòng.

"Gia chủ, ta cũng không có ý tứ này, người hiểu lầm."

Nhìn đến tình huống của Mộ Kình Thao, Mộ Kình Hoa cũng mở miệng : "Gia chủ, chúng ta đương nhiên tôn trọngquyết định của ngài, nhưng mà cảm thấy xử phạt như vậy quá nhẹ, sợ là không thể làm mọi người thấy phục. Nếu như tương lai có đệ tử bị đả thương cũng chỉ xử phạt xin lỗi, quỳ ở trong từ đường, vậy gia tộc chẳng phải rối loạn? Ta cùng đại trưởng lão cũng không có ý tứ phản bác ngài, chỉ muốn đề xuất thích hợp, hi vọng gia chủ có thể tiếp thu." Nhị trưởng lão nói lời này được thập phần có trình độ, vừa thể hiện rằng bọn họ tôn trọng ý kiến của gia chủ, mặt khắc lại vừa âm thầm tạo áp lực.

Nếu Mộ Kình Lệ không tiếp thu, bọn họ có thể nói gia chủ chuyên chế, căn bản không thèm nghe ý kiến của các trưởng lão, nếu như hai người bọn họ có ý định châm ngòi, sợ là rất nhanh sẽ gây náo loạn trong nội bộ các trưởng lão.

Giờ này khắc này, Mộ Chỉ Ly mới hiểu được nguyên lai làm gia chủ cũng là có rất nhiều bất đắc dĩ, nói thật, nàng đối Mộ Kình Lệ thật ra cũng không có quá nhiều chán ghét, hắn không hề ghét nàng, ngược lại, Mộ Chỉ Ly cảm thấy gia chủ đối nàng tựa hồ còn không tệ thì phải? Tuy rằng không biết vì sao, nhưng mà nàng có cảm giác như vậy.

"Các ngươi là nói ta thiên vị việc tư sao?" Mộ Kình Lệ phẫn nộ vỗ bànnói, xem ra hắn cần phải chỉnh đốn nội bộ gia tộc một phen, nếu không chẳng phải gia chủ này càng ngày càng không có quyền uy?

"Chúng ta cũng không có nói như vậy, hi vọng gia chủ đừng hiểu lầm." Nhị trưởng lão hơi hơi xoay người, thi lễ nói, động tác này biểu hiện hắn tôn kính gia chủ. Hắn hận Mộ Chỉ Ly, mỗi khi nhìn đến Mộ Chỉ Ly hắn đều đã nhớ tới mối hận cụt tay của mình, cho nên ước gì Mộ Chỉ Ly bị trừng phạt, tốt nhất xử chết.

Phế đi tay tay của Mộ Chỉ Ly, hắn có thể bảo Lý Dược Sư không chữa trị cho nàng, kể từ đó, Mộ Chỉ Ly cũng giống như mình, làm cho nàng biết nỗi đau cụt tay. Cho nên hắn thực hi vọng Mộ Chỉ Ly bị xử phạt như vậy.

"Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, ý tứ của các ngươi chính là trừ phi ta có biện pháp chữa khỏi tay của Mộ Thiếu Tu, nếu không nhất định phải tự mình phế đi tay phải đủng không?" Mộ Chỉ Ly nhíu mày nói, không biết vì sao, nàng không hi vọng mình mang đến phiền toái cho Mộ Kình Lệ, có lẽ đối với gia gia này, nàng còn có thân tình.

"Đúng vậy! Ngươi không có khả năng chữa khỏi hắn, cho nên nhanh chút tự phế tay phải đi!" Nhị trưởng lão trong mắt đã bắt đầu lóe ra ánh sáng hưng phấn.

Nhưng mà, khi nghe lời đáp của Mộ Chỉ Ly, hắn liền ngây người như phỗng.

"Ta trị!"

Copyright © 2018 by YouTruyen.
All Rights Reserved.